Cảnh báo:Wap 1 phần chứa nội dung giành cho người trên 18 tuổi.Nếu bạn dưới 18+ xin vui lòng thoát khỏi trang web.Xin cảm ơn! Quay lại

Wap Truyện Sex,Phim sex,Ảnh sex-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên
Truyen Phuong hong vo tam-Tieng chuong gio,Truyen tinh yeu hay-moi

Đọc Truyện Tình

Phượng Hồng Vô Tâm-Tiếng Chuông Gió

[ Truyen Tinh ]

Author:yangki123
Post by Thehe9x.mobi
Cập nhật Chap 65->Chap 67
Mục lục toàn bộ Truyện

Chap 1:

Mở đầu
- Anh làm gì tóc Mèo đấy ? - Em quay đầu, bĩu môi hỏi tôi.

 - Nghịch tý có sao đâu, làm gì mà ki thế ?

 - Cào cho bây giờ …! Lè ! - Em đưa tay ra dứ dứ trước mặt.

 - Cho cào đấy! Con gái nhà ai mà dữ thế, sau này có ma nó lấy!- Tôi chìa tay ra, cười cười bảo em

 - Vẫn có ối người thích, suốt ngày toàn cậy to bắt nạt người khác, anh xấu lắm! - Em xụ mặt ra, ngồi thu lu lại, úp mặt vào cái gối to đùng rồi quay lưng về phía tôi.

 Nhẹ nhàng vòng tay ôm em vào lòng, em nhỏ bé quá, mình vòng tay cái là đã ôm gọn. Em giận dỗi kêu :

 - Bỏ ra, ai thèm. Đồ bắt nạt!

 Ơ. Có thế cũng dỗi được à, người gì mà cứ như trẻ con, nhưng mình thích. Tôi khẽ thủ thỉ vào tai em :

 - Thế bây giờ anh làm ma nhé, anh thích bắt nạt em cả đời, kể cả có kiếp sau thì anh cũng cứ bám theo bắt nạt em, có chịu không?

 Em ngẩng đầu lên, tròn xoe mắt ngơ ngác nhìn tôi, chợt mặt em đỏ hồng, lại úp mặt vào cái gối, nói lí nhí :

 - Toàn trêu người ta thôi. Không chơi nữa! Không chơi nữa!

 Tôi bật cười, hỏi :

 - Thế anh định làm gì mà em bảo anh trêu em nào? Buộc tội người ta phải dựa trên căn cứ, bằng chứng xác thực chứ.

 Em vội ngoái đầu lại, nhìn vào tôi, nói :

 - Không phải anh định cầu…!

 Câu nói của em ngưng lại khi nhìn thấy bộ mặt đơ đơ của tôi, ý chừng tôi nghĩ em tưởng bở hay mơ mộng gì đó. Em lại úp mặt vào gối, kêu "A!" "AAAAAAAAAAA!" , rồi im luôn, vai bắt đầu rung rung. Thôi chết, hình như mình đùa quá trớn rồi. Tôi lấy chiếc nhẫn ngọc của bà ngoại ra, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay em, ngỏ lời bằng giọng tình cảm, nhất mà tôi có thế:

 - Vũ Khánh My, em lấy anh nhé. Anh không thể hứa có thể làm em trở thành người hạnh phúc nhất thế giới, nhưng anh sẽ làm mọi cách để em trở thành người hạnh phúc nhất thế giới.

 Em quay người lại, đối diện với tôi, rồi đột ngột rướn người lên sát mặt tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng thắm. Thế rồi em lại đột ngột thu người lại, ngượng nghịu nhìn tôi, hai má đỏ hồng lên, sao em đáng yêu quá thế? Tôi ngơ ngơ như thằng mất hồn, hỏi lại :

 - Vậy nghĩa là em đồng ý hả?

 Em chun mũi lại, ra chiều cau có, kêu tôi:

 - Hằng ngày anh thông minh quá hay sao mà lúc ở bên cạnh em anh lại khờ thế? Anh cố ý trêu em à?

 Xong quay mặt đi chỗ khác, nhưng bàn tay em vẫn cứ ở nguyên trong lòng bàn tay tôi. Tôi như người vừa tỉnh cơn mê, nhẹ nhàng nâng tay em lên, đeo chiếc nhẫn vào, chiếc nhẫn vừa như in, hệt như 60 năm trước nó đã được làm sẵn cho em rồi. Đúng là số trời đã định, tôi thì chỉ là người trần mắt thịt, tôi không thể cãi được số trời, và chắc chắn không muốn cãi số trời thế này. Nhẹ nhàng kéo tay em, lại, để cả người em đổ vào lòng tôi, cảm giác đó, khi người em khẽ chạm vào ngực tôi, tôi thấy nó bình yên, hạnh phúc đến vô cùng. Thơm và má em một cái, tôi nghĩ về khung cảnh cầu hôn "lãng mạn" vừa nãy mà không nhịn được cười, em thấy tôi cười thì cố nín lại, nhưng rồi cũng bật cười khúc khích trong lòng tôi, em thỏ thẻ:

 - Nhẫn này anh mua bao giờ thế? Trông đẹp quá!

 Tôi trả lời em:

 - Chiếc nhẫn này là của ông ngoại mua cho bà ngoại anh vào ngày hai ông bà lấy nhau. Lúc đó, để mua được chiếc nhẫn này, ông đã chấp nhận sang Lào, săn đủ 4 con voi đực theo yêu cầu, ở rừng suốt 5 năm, để đổi lấy chiếc nhẫn này. Bà ngoại anh giữ gìn nó lắm, ngay cả năm 52 khi bà sắp chết đói ở trên đường tản cư, bà vẫn giữ chặt cái nhẫn, quyết không bán dù có người chịu trả bà 5 tạ gạo. Trước lúc mất bà để lại cái nhẫn này cho anh, bảo anh đeo cái nhẫn vào tay người mà anh yêu như mạng sống của mình, bà sẽ theo phù hộ cho hai đứa sống với nhau đến đầu bạc răng long.

 Em im lặng hồi lâu, bỗng em rơm rớm nước mắt, ngô nghê hỏi tôi:

 - Em quan trọng với anh đến thế cơ à!

 Tôi trả lời:

 - Còn hơn thế nhiều Mèo ạ!

 Em vừa cười vừa khóc, nước mắt tèm lem, tôi dỗ dành, hỏi sao khóc. Em nói :

 - Em hạnh phúc.

 Tôi đưa tay vuốt tóc em, em khe khẽ hát bài vu vơ gì đó. Giây phút này, khung cảnh này, thật đơn giản mà sao khiến tôi thấy ấm quá. Thật quá ấm so với những gì tôi đã làm và đã trải qua.


Hè năm lớp 9, sau kì thi thi tuyển vào 10, tôi về quê chơi, vừa là để xả hơi, mà cũng vừa là để trốn tránh. Chẳng biết vì sao tôi lại trốn, có lẽ tại tôi sợ cái cảm giác khi ở thành phố, mỗi ngày đều nghe thời sự, nghe bọn bạn cấp 2 kể về việc làm bài hay dở thế nào, sót mất bao nhiêu, cố thì đỗ được bao điểm, có vớt vào NV2 được không. Và tôi thì là loại làm bài không tốt, môn Toán của tôi rất kém. Cố gắng thì có thể đủ điểm vào NV1.

 Năm đó, tôi gạt hết tất cả lo lắng lại, lên đường về quê xả hơi liền 2 tháng. Dù sao thì phải đến cuối tháng 7 mới có giấy báo điểm, giữa tháng 8 thì nhận lớp, trước mắt là chơi đã. À mà tôi còn có một việc cực quan trọng cần làm, hè năm nay tôi không ở quê một mình, thằng bạn thân của tôi sẽ từ Thiểm Tây về đây ở*. Bố nó là người Trung Quốc, mẹ nó là người Việt Nam, gia đình nhà nó cũng có mối quan hệ mật thiết với làng tôi nói chung và hai bố con tôi nói riêng. Hai thằng chơi với nhau từ hồi 5 tuổi, sau hè đó thì nó về Thiểm Tây, bặt tin nhau, kỉ vật duy nhất là sợi dây truyền nanh hổ nó tặng tôi, trong kí ức tôi thì chỉ nhớ hình ảnh về một thằng Việt ít nói, trắng như cục bột, lủi thủi chơi một mình, tách biệt với đám bạn cùng trang lứa, chỉ có tôi là đứa duy nhất chơi cùng nó.

 Ngồi đợi ở ga đến 9h thì thấy chú Sĩ, bố thằng Việt đang đi ra cổng, chú nhận ra mình còn nhanh hơn mình nhìn thấy chú, chú vẫy vẫy tay gọi tôi. Hai thằng chạy ra đón gia đình chú, qua 10 năm mà chú như chỉ già đi vài tuổi, trông vẫn cái dáng từ tốn, nhẹ nhàng ngày nào. Chợt tôi nhận ra một thằng trắng trẻo thư sinh, người cao gầy đang đứng sau chú. Tôi gọi :

 - Việt! Nhớ tao không?

 Nó nhìn tôi rồi chợt dừng mắt lại ở sợi nanh hổ tôi đeo trên cổ, hai mắt nó ươn ướt, lao ra ôm chầm lấy tôi, hai thằng vỗ lưng nhau thùm thụp, mấy người đi quanh đó phải dừng lại nhìn xem anh em nhà nào mà thân nhau thế. Thằng Việt nói:

 - Gần 10 năm rồi con gì nữa. Giờ trông mày cao to hơn nhiều rồi, chẳng bù cho tao như bạch tạng. Chia bớt phần cơ bắp cái. Hè Hè!

 Tôi cưới phá lên :

 - Mày nhìn như Hàn Quốc thế này còn kêu gì nữa, thôi lên xe, về làng chơi. Tối nay anh em ngủ lại nhà văn hóa trực đêm, tao với thằng Dũng đãi mày bữa gỏi cá, mày uống được bia chứ.

 Nó cười:

 - Uống tốt! Uống tốt là khác.Rượu thì khó nhằn chứ bia thì tao chấp mốt mắt.

 Mải vỗ vãi, ôn lại truyện cũ, giờ tôi mới để ý đến là gia đình chú Sĩ có tới 4 người, nhưng mình nhớ là chỉ có mỗi thằng Việt là con thôi mà, chẳng lẽ lại còn anh em, chú bác gì về cùng nữa. Đảo mắt nhìn quanh, tôi nhìn thấy sau lưng cô Minh, vợ chú là người nào đó đang đứng nấp ló. Thằng Việt gọi:

 - Ngọc Anh! Ra đây chào anh Hưng với anh Dũng này. Làm gì mà cứ nấp sau lưng mẹ mãi thế hả?

 Người kia ròn rén bước ra ngoài, lí nhí chào hai bọn tôi, nghe giọng trong và nhẹ như gió, nhưng tôi chẳng nghe được đâu vào đâu cả vì hai con mắt tôi đang hoạt động hết công suất. Đứng trước mặt tôi là một cô bé tóc dài ngang lưng, da trắng nõn,(Truyen từ: thehe9x.mobi)
 hai má bầu bầu, mũi cao, cặp mắt long lanh, run run như sợ sệt điều gì đó. Một gương mặt thanh tú, nhẹ nhàng như gợn mây trên nền trời thu, và gương mặt đó đang hé môi nở nụ cười thân thiện với tôi. Nhưng ngắm thế là đủ, chỉ trong giây lát, tôi nghiêm chỉnh chào lại, cười hoà nhã hết mức, chứ không để người ta trông thấy mình như sắp ăn tươi nuốt sống cô bé kia thì con gì là thể thống nữa. Thằng Việt giới thiệu:

 - Đây là Ngọc Anh, con em tao. Hồi trước tao chơi với mày thì nó mới có 3 tuổi, toàn ở trong nhà nên mày không biết thôi.

 Nhận thấy đứng ở ga cũng khá lâu rôi, tôi vội mời nhà chú Sĩ lên xe, để xe ôm đèo về hiệu thuốc, còn thằng Việt thì lên xe tôi, ba thằng cùng đi về làng chơi cho đã, hơn nữa cái nhà chú Sĩ xây ở dưới quê cũng đã khá lâu không có ai quét dọn, giờ phải vào xem lại.
Đến Chap: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 ..
»Truyện Về Cô Bé Đứng Đường Mà Tôi Quen
»Hối hận vì lấy vợ sớm[Truyện tình 18+]
»Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
»Tán gái cùng cơ quan
»Cái kết của một chuyện tình và sự tái xuất giang hồ
»Chuyện tình 5 năm trước
»Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà
»Chuyện tình rồng
»Kí sự đòi nợ
»Ngẫm-Phần 2
»Vợ ơi là vợ
»Học sinh chuyển lớp
»NGẪM
»Yêu nhầm chị họ
»Tôi ghét anh...đồ du côn
»Black Angel-Thiên thần bóng tối
»Học sinh chuyển lớp
»Life of Kid ( Truyện tình học sinh)
»Ly cafe không đường
»Vị Tình đầu
»Sẽ để Em yêu Anh lần nữa

Phuong hong vo tam-Tieng chuong gio,Truyen tinh yeu,Truyen hay Trang Truyen SexTrang Chủ!|Forum post truyện|Author:Thế hệ 9x
Tìm kiếm..


Đọc truyện 18+ hay nhất|Tổng hợp Ảnh sex đẹp|Truyện sex Mới nhất |Đọc Truyện cười Hay|Game mobile cập nhật mới|Truyện sex dâm nhất|Truyện tình yêu hay nhất