Cảnh báo:Wap 1 phần chứa nội dung giành cho người trên 18 tuổi.Nếu bạn dưới 18+ xin vui lòng thoát khỏi trang web.Xin cảm ơn! Quay lại

Wap Truyện Sex,Phim sex,Ảnh sex-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên
Truyện Khoảng Cách Tình Yêu(Full),Truyen tinh yeu hay,Tinh cam

Đọc Truyện Tình

KHOẢNG CÁCH TÌNH YÊU

[ Truyen Tinh Yeu-Tinh cam-Teen ]

Author:Granty
Post by Thehe9x.mobi(Admin)
Cập nhật: Chap 82->Chap 94[The End]
Mục lục Truyện

Chap 1:Sự mất mát.

- Đùng…..- Tiếng súng vang lên trong sự hồi hộp im lặng chờ đợi đến nghẹt thở của tất cả mọi người từ huấn luyện viên, các ban giám khảo, các khán giả hâm mộ, và cả người thân của các xạ thủ.


Viên đạn thoát ra khỏi nòng súng oanh tạc vào không khí, xé không khí thành hai đường kéo theo phần thuốc súng bay lượn trong không trung mà mắt thường không thể nào nhìn thấy, chỉ có thể nhìn thấy qua sự chiếu chậm của camera quay hình. Viên đạn bay dài đến 4 giây rồi ghim ngay giữa hồng tâm của bia bắn, xuyên thẳng qua bia làm thủng một lỗ tròn – điểm tuyệt đối. Sau đó là những phát súng bắn với tốc độ cực nhanh nhưng đích đến vẫn là chiếc lỗ ngay giữ hồng tâm kia không lệch đi một khoảng nào.


Tiếng người bình luận reo lên khi người chấm điểm thông báo số điểm tuyệt đối của vận động viên thiếu niên đầy tài năng khiến toàn thể hội trường hò hét vang lừng.



- Vâng thưa các vị, vậy là chúng ta đã có huy chương vàng cho giải bắn súng thanh thiếu niên năm nay. Đó chính là Hoàng Bảo Nam, cậu thiếu niên này đã phá kỷ lục của chính mình là 3.6 điểm. Không còn gnhi ngờ gì nữa thưa các vị, vận động viên xạ thủ quốc gia trong tương lai của chúng ta đã xuất hiện. Niềm hy vọng đoạt huy chương vàng cho nước nhà chúng ta đang được gửi gắm lên vai cậu ấy – Vị bình luận viên phấn khích reo lên.

 [SIZE=]
[/SIZE]
- Ba, ba… anh thắng rồi đúng không ba – Cô bé Nhã Phương mới 8 tuổi đứng bật dậy reo lên đầy phấn khởi hỏi ba mình.


- Đúng vậy, anh Bảo Nam của con đã thắng rồi – Người cha đáp với vẻ mặt đầy tự hào, nụ cười trên mặt ông hiện lên thật tươi, ánh mắt chăm chú dõi theo cậu con trai đang hò hét vui mừng bên dưới khán đài.


Bảo Nam đang được tất cả những người bạn, huấn luyện viên …ôm chặt trong vòng tay của họ, niềm sung sướng và hạnh phúc dâng lên trong đáy mắt. Sau đó cậu nhìn lên khán đài nơi ba và em gái mình đang theo dõi, cậu thấy ngón tay cái của cha mình giơ lên. Điều này càng khiến cho cậu hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cậu đã được ba công nhận tài năng. Khẽ nhoẻn miệng cười rồi giơ tay vẫy với em gái.


Bé Bảo Phương cũng ra sức vẫy tay lại với anh trai, miệng cười hớn hở, nụ cười thật đáng yêu vô cùng.


Bảo Nam lại bị chìm vào những cái ôm của mọi người, đành rời ánh mắt khỏi khán đài mà chìm vào không khí xung quanh.


- Chút nữa mình đi đâu hả ba? – Bảo Phương ngẩng đầu đưa đôi mắt trẻ con trong vắt của mình nhìn ba, đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh lên tiếng hỏi.


- Chúng ta ra viếng mộ mẹ con, báo cho mẹ con biết tin này, để mẹ con vui mừng – Ông Hoàng Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái đáp, sau đó bế bổng cô bé lên rời khỏi khán đài.

- Ba à, mẹ ở trên đó có thấy chúng ta không ba? – Bé Bảo Phương nhìn trên bầu trời xanh trong đã dịu nắng chớp đôi mắt ngây thơ hỏi.


- Có…bây giờ có lẽ mẹ đang nhìn con – Hoàng Thiên trả lời con gái, ông cũng đưa mắt nhìn lên bầu trời đang ngã chiều lặng lẽ.


Ông nhớ đến hình ảnh người vợ hiền dịu của mình đã chết vì căn bệnh ung thư, mà thấy lòng trống trãi vô cùng. Ông vốn là một cảnh sát phải rầy đây mai đó săn đuổi tôi phạm để môt mình vợ ông chèo trống nhà cửa, dù bệnh nặng nhưng bà vẫn giấu kín trong lòng cho đến khi chết. Ông cảm thấy mình có lỗi rất nhiều với vợ, vậy mà bà cho đến khi chết cũng không hề oán trách ông đến nữa lời. Điều duy nhất bà nhắn nhủ với ông là :” Hãy chăm sóc hai đứa con thật tốt và nhớ giữ gìn bản thân”.


Khẽ siết chặt tay đứa con gái nhỏ rồi nhìn bức ảnh vợ ông trên mộ rồi tự nói thầm:” Anh sẽ thay em chăm sóc hai con thật tốt, ba cha con anh sẽ không bao giờ quên em”


Sau đó ông nhận được điện thoại của một đồng nghiệp Văn Lâm, vừa là đồng nghiệp vừa là bạn chí cốt của ông, luôn cùng ông vào sinh ra tử khi đối đầu với bọn tội phạm.



- Mình đã đưa Bảo Nam tới nơi rồi, cậu cũng mau đưa bé Bảo Phương tới đi.
- Mình biết rồi, mình tới liền đây- Hoàng Thiên đáp rồi nhanh chóng tắt máy bế Bảo Phương trên tay cùng nhau ra khỏi nghĩa trang.


Họ đến quán ăn đã hẹn trước, Văn Lâm và Bảo Nam đang phấn khích bàn luận về đường bắn hồi nãy của mình. Sau đó cả ba người đàn ông cứ bàn luận mãi về tình hình thi đấu sau này của Bảo Nam và hướng cậu vào con đường chuyên nghiệp để mặc Bảo Phương ngồi ngặm cái đùi gà thơm lừng.


Họ đã trải qua một ngày bình yên và đầy phấn khởi cho đến khi ra khỏi quán ăn này.



Quán ăn này nằm ở một nơi hơi hẻo lánh gần nghĩa trang, nhưng đồ ăn ở đây lại rất ngon nên lần nào đi viếng mộ họ cũng ghé vào ăn. Vì trời đã tối rồi nên quán trở nên vắng vẻ vô cùng, hai người đàn ông dắt hai đứa trẻ ra chỗ đỗ xe thì nghe từ xa có tiếng ồn ào, sau đó là tiếng súng nổ đùng đùng vang lên.


Hai người đàn ông vốn là là hai sĩ quan công an cấp cao được cấp phát súng bên mình liền đưa mắt nhìn nhau sau đó vội vàng móc súng cầm chắc ở tay kéo hai đứa trẻ nép mình bên thành xe.


Họ đưa mắt nhìn về phía súng nổ. Một người đàn ông trung niên dẫn theo một đứa bé trai chạc tuổi bé Bảo Phương cắm đầu chạy, vừa chạy vừa tránh những phát đạn lạnh người. Hỗ trợ họ có ba người, vừa rút lui vừa bắn trả.


Người đàn ông nắm tay đứa bé trai ra sức bảo vệ nó, tránh cho nó bị tổn thương bởi làn đàn bắn tới. Cuối cùng ông bị bắn một phát súng ngã xuống ngay cạnh chiếc xe của mấy người bọn họ, máu tuông ra từ vết đạn nhanh cho1nh lan rộng. Ông nhìn thấy ông Hoàng Thiên thì đưa mắt van nài, thều thào nói:


- Làm ơn cứu lấy đứa bé.


Ông Hoàng Thiên không kịp suy nghĩ điều gì, là một cảnh sát gương mẫu, dù người đó có là người tốt hay tội phạm đi chăng nữa ông cũng không thể giương mắt nhìn người đó chết. Ông buông đứa con gái đang hoảng sợ vô cùng ra đi đến gần người đàn ông bị bắn đó. Ông cố gắng kéo người đàn ông đó vào bên thành xe, nhưng người đó chụp lấu áo ông cầu xin lần nữa:


- Bằng mọi giá phải cứu đứa bé này.


Khi cánh tay người đó nắm lấy áo ông Hoàng Thiên, ông nhìn thấy nơi cổ tay của người đàn ông đó có xăm hình một con hổ. Hình dáng của con hổ này khiến ông giật cả mình. Ông không lạ gì cái hình xăm này cả, đó là hình xăm của một băng phái lớn nhất hiện nay. Hoàng Thiên nhanh chóng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Ông đưa mắt nhìn đứa bé trai, gương mặt nó chẳng có một tí gì sợ hãi cả. Dường như đó là điều đã quá quen thuộc với một đứa trẻ như nó, ngoài vẻ đau lòng khi thấy người đàn ông đó bị thương thì trên nát mặt đứa bé không có bất cứ dấu hiệu nào cả.


Ông Hoàng Thiên bỗng cảm thấy thương xót cho cuộc đời một đứa bé luôn phải sống đối mặt với tử thần đến mức chai lì với nỗi sợ hãi. Ông nhìn người đàn ông trung niên khẽ gật đầu bảo:


- Tôi sẽ cố gắng hết sức có thể.


Người đàn ông khá hài lòng trước lời hứa, ông ta mĩm cười nhẹ rồi khẽ nhắm mắt lại từ từ nằm xuống đất. Sau đó tiếng xuống nổ gần hơn, ba người còn lại cuối cùng cũng ngã xuống. Vậy là chỉ còn lại ông và Văn Lâm đấu súng với chúng.



- Đưa Bảo Phương và đứa bé đó đi mau đi – Văn Lâm hét lên với Hoàng Thiên.


- Nhưng mà … - Hoàng Thiên đang định nói rằng không thể bò mặt Văn Lâm một mình đối chọi thì đã thấy Bảo Nam chụp lấy cây súng của người đàn ông đó ra sức ngắm bắn. Cậu đã hạ được hai tên.
 [SIZE=]
[/SIZE]
Con đường duy nhất để thoát khỏi nơi này thì đã bị bọn chùng chắn hết, họ không thể lên xe thóat thân. Đành phải lao theo con hẻm nhỏ trước mặt. Hoàng Thiên bế Bảo Phương lên rồi nắm tay đứa bé kéo đi thoát thân theo con hẻm nhỏ.


Quả nhiên mục tiêu của chúng là đứa bé trai này, bọn chúng thấy họ chạy trốn thì tức điên lên ra sức nổ súng về phía Văn Lâm và Bảo Nam khiến hai người bọn họ phải kéo nhau đi nơi khác để tránh đạn.


Chạy được một lúc, Hoàng Thiên thấy khả năng chạy thoát là rất thấp, ông nghĩ ngay đến việc dụ bọn chúng đi xa khỏi bọn trẻ (Truyen tinh từ: Thehe9x.mobi). Trước mặt ông là mấy thùng caton khá lớn , ông bèn đặt Bảo Phương vào trong 1 cái thùng rồi quay sang bế bé trai đó vào thùng. Ông nhìn hai đứa mấy giây rồi nói:


- Hai đứa phải thật im lặng, không được nhúc nhích, không được lên tiếng có biết không? Đợi đến khi ba quay lại mới được bước ra, có nghe không?


Bảo Phương khẽ gật đầu, còn đứa bé trai sắc mặt vẫn lạnh tanh không đáp. Hoàng Thiên vuốt tóc con gái nhìn với ánh mắt tha thiết yêu thương vào đôi mắt trong veo của Bảo Phương, rồi hôn nhẹ lên trán con mình một cái trước khi đóng nắp hộp lại.


Ông chất thêm mấy cái hộp lên che cái hộp chứa hai đứa nhỏ rồi nổ một phát súng dụ bọn chúng đuổi theo mình.
Đến Chap: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 >>
Trang Truyện Tình«
»Nơi ấy có anh
»Bạn gái của thiếu gia
»Nhóc,Tôi yêu em thật rồi
»Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Lành Chanh
»Hôn lên đôi môi em
»Hoàng tử Online[Full]
»Cao thủ học đường
»Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire
»Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
»Con thầy-Vợ bạn-Gái cơ quan
»Một kí ức đẹp
»Chiếc ôm từ vệt gió quỷ
»Bắt được rồi,vợ ngốc
»Tha Thứ
»Vì em là búp bê của tôi
»Biệt thự hoàng tử[Truyện tình học đường]
»Thằng Xe Ôm Nghèo Và Cô Tiểu Thư Đài Các[Đời tôi]
»Shock tình
»Quen và thịt gái cafe
»Hợp đồng sinh baby
»Hồi ức của một linh hồn
»Phượng hồng vô tâm-Tiếng chuông gió
»Truyện Về Cô Bé Đứng Đường Mà Tôi Quen
»Hối hận vì lấy vợ sớm[Truyện tình 18+]
»Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
»Tán gái cùng cơ quan
»Cái kết của một chuyện tình và sự tái xuất giang hồ
»Chuyện tình 5 năm trước
»Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà
»Chuyện tình rồng

Khoang cach TINH YEU,Truyen tinh yeu hay,Tinh cam,Teen-Hanh dong,..
Trang Truyen SexTrang Chủ!|Forum post truyện|Author:Thế hệ 9x
Tìm kiếm..


Đọc truyện 18+ hay nhất|Tổng hợp Ảnh sex đẹp|Truyện sex Mới nhất |Đọc Truyện cười Hay|Game mobile cập nhật mới|Truyện sex dâm nhất|Truyện tình yêu hay nhất