Cảnh báo:Wap 1 phần chứa nội dung giành cho người trên 18 tuổi.Nếu bạn dưới 18+ xin vui lòng thoát khỏi trang web.Xin cảm ơn! Quay lại

Wap Truyện Sex,Phim sex,Ảnh sex-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên
Đọc Truyen Hoc sinh chuyen lop Phan 2,Truyen hoc sinh cuc hay

Đọc Truyện Tình

Học Sinh Chuyển Lớp-Phần 2

[ Truyện Tình ]

Tác giả:dm.xangtang
Post by Thehe9x.Mobi
Phần 1
Phần 2
Cập nhật Chap 55->Chap 60[The End]
Mục lục Truyện
INFO PHẦN II: CÙNG GIÓ NHẶT KÍ ỨC

 Rảo bước quanh khúc cua vào nhà cô dạy thêm môn Hóa tầm lúc chiều. Không khí trong lành căng tràn trong khoang phổi. Hít một hơi dài và thở mạnh:

 -"Còn tháng nữa là lớp 12 rồi!".

 Cố tình đi thật chậm để cảm nhận cái không khí đã xa mình hơn một tháng, cái không khí mà mình đã phải xa rời, thay vào đó là ăn dầm nằm dề ở đất Sài Gòn ồn ào.

 -Tín!
 -Dạ, sao ạ?
 -Nghe điện thoại bác Hai nè!-Ba tôi chuyển cái điện thoại cho tôi.
 -Alo, con nghe nè Bác!
 -..........!
 -Dạ, vậy là con vào đó ạ, một tháng ạ...dạ..dạ..!

 Chẳng là Bác tôi phải qua lại bên Mỹ, nên muốn tôi vào ở chung với ông anh họ cho vui. Bác đi một tháng nên muốn "chọn mặt gửi vàng" trong đám cháu, mà hẳn muốn tôi vô theo yêu cầu của ông anh họ. Nói là ông anh nhưng thua tôi tận 2 tuổi nên khoái tôi lắm, muốn vô để cùng bày trò phá đây mà.

 -Sao, vậy là con vô Sài Gòn hả?
 -Dạ..!
 -Ừm, cũng được, chuyện học hành vô đó học thêm một tháng cũng được.

 Vậy là cuối tháng 6, tôi đã có mặt ở Sài Gòn để trông nom nhà cửa và chơi với ông anh họ. Thỉnh thoảng bốn năm bữa đi học thêm ba môn tự nhiên, những ngày còn lại ăn nằm chán trong nhà. Nghĩ lại chắc hẳn bạn bè ở nhà đang vui vẻ cười đùa học thêm với nhau mà thèm, vô đây học chẳng biết ai lại ai, suốt ngày cứ lầm lầm lì lì.

 Thế nên,"Việt kiều về nước" hôm nay một mình phải thân chinh lên nhà các thầy cô xin được học thêm để ôn cho năm 12. Trước khi đi tôi đã định hình sẵn trong đầu các thầy cô dạy có tiếng trong trường theo lời của ông anh tôi truyền lại cộng thêm kinh nghiệm bản thân và chút ít xúc tác từ Dung:

 -Dung học thầy này à mày?
 -Ừ!-Nhân đen chán nản với câu hỏi được lặp đi lặp lại của tôi.
 -Thế còn môn Lí?
 -Thầy Thái!-Nó chắc cú!

 Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, tôi cứ xem môn nào mà Dung học là tôi xin vào học ké..Riêng môn Toán thì Dung học ở lớp thầy gần nhà, còn tôi tiếc đứt ruột cũng phải đăng kí ở lớp thầy chủ nhiệm.

 -Còn lớp vào 3.5.7 thôi em- Cô Ly nói tôi, coi như mở một đặc ăn vì cậu học trò bất đắc dĩ.
 -Dạ, thế lớp 2.4.6?-Tôi cụt hứng, vì Dung đang theo học bên lớp đó.
 -Lớp đó dành cho các bạn thi khối A và học khá, em xin vào giữa chừng nên sang lớp căn bản học trước đi!-Cô Ly kiên nhẫn giải thích..
 -Da...! Vậy mai em lên học ạ!

 Chào cô và bước hụt hẫng ra về, tôi làu bàu:

 -Cô chia lớp làm gì không biết?
 -Giờ bị tách riêng ra rồi?

 Vừa đi vừa nghĩ ngợi, tôi bước đến cổng trường lúc nào không biết. Nhanh thật, mới đó mà vèo cái đã đến năm cuối cấp. Cái năm 11 đầy biến động, nhưng hầu như đều có kết cục đẹp đẽ. Ngoại trừ vụ banh bóng, lớp tôi thụt lùi chỉ đạt được giải 3, dù gì cũng hơn lớp hàng xóm bên cạnh. Năm 12, năm của các anh chị của trường, và hình như tôi cũng cảm thấy mình lớn hơn một chút.

 -Chị thi tốt nhé!-Tôi chào chị Xuyến!
 -Ừm, chị biết rồi!-Chị vẫn thế, cười thật tươi trong buổi tổng kết trường.
 -Khi nào khao em đây?
 -Khao gì cơ?
 -Đậu đại học đó!-Tôi nói như chắc cú đối phương sẽ vượt vũ môn trong kì thi quan trọng sắp tới.
 -Chị nhớ rồi, chị sẽ cố gắng để mời em...!
 -Hì hì..!

 Chẳng biết rằng kết quả thi ra sao, nhưng chợt trong lòng tôi cảm thấy có chút gì đó trống trải.Ngôi trường này từ đây sẽ vắng chị, một cô học trò hay cười, ngoan hiền, còn tôi mất đi một chuyên gia tư vấn thượng thặng. Chẳng hiểu sao, nhưng ngôi trường này hình như không còn đẹp như mấy tháng trước nữa.

 Quay mặt bước đi, cái bóng đổ dài lôi thân hình tôi theo. Nỗi buồn có chút gì đó đeo bám lên người, nó còn được minh họa bằng ánh chiều tà dương u ám. Thở dài, rồi lại thở dài.

 -Ế ê, Tín , Tín!-Tiếng ai gọi tôi bên kia đường!

 Quay đầu nhìn về hướng gọi, một thằng con trai đang đứng hét lớn, ra sức vẫy vẫy tôi. Gặp lại nó tôi cũng rất bất ngờ, đã lâu lắm rồi thì phải.

 -Há ha, thằng khốn, về từ bao giờ sao không nói tao một tiếng!-Tôi hét và đấm thụp vào ngực thằng bạn..
 -Tao về thì mày đi được hai ba ngày rồi, chỉ gặp mỗi Mẹ mày thôi!
 -Ờ,,,,mà mày về đây...?
 -Học luôn chứ sao...? Học chung lớp với mày nữa..?
 -Thật không thằng chó con này?

 Thằng bạn tôi đứng cười hề hề, điệu bộ nó vẫn như mấy năm trước. Thằng Hoàng, học với tôi từ nhỏ tới lớn, đến hết lớp 8 thì theo nhà nó chuyển về quê để chăm sóc cho bà Nội nó. Sau một thời gian, chuyển ngược về lại...Tính ra năm cấp II tôi chỉ quen sơ sơ với Nhân đen, còn nó mới là thằng bạn chí cốt.

 -Có người yêu chưa chó con?-Nó cười cười nhìn đểu tôi.
 -Chưa đâu thằng khốn nạn?-Tôi giấu diếm vì sợ bị chọc quê.
 -Mày thì chắc đếch ai yêu đâu nhở?-Nó đâm tôi ngay.
 -À...ừ, ừ....!

 Tôi cười thầm, mày cứ đợi đấy đi thằng bạn, lúc vô lớp mày sẽ thấy tao có những gì...?

 -Mày đi học thêm à?-Tôi nhìn cái cặp của nó.
 -Ừ, học chung lớp với Nguyệt này!
 -Là học Toán đúng không?-Tôi nhảy dựng lên, như bắt được vàng vậy.
 -Ừ, ừ....có vấn đề gì à?
 -À. à...không!

 Vậy là thằng bạn học chung lớp Toán với Dung, Tôi định khoe nó về Nàng, nhưng đã nói chưa có người yêu nên tạm thời cho Nàng là một ẩn số . Bất ngờ luôn ở phút cuối mà.

 -Cơ mà ở lớp đó nhiều đứa xinh lắm?-Thằng bạn tôi vẫn như ngày xưa.
 -Mày đi học hay đi ngắm gái thế con?-Tôi cười cười thằng bạn chưa có người yêu.
 -Đi học, nhưng thế mới có cảm xúc, có một đứa xinh ơi là xinh, tao kết nổ đom đóm..

 Ngồi bàn ra tán vào theo nó, nào là cao không, xinh không, dễ thương không, rồi thì đến da trắng hay không?. Tất cả là như thế, tôi chẳng thèm hỏi han gì về thằng Hoàng cả. Tính nó luôn sống theo kiểu nội tâm, dù nhiều người tưởng rằng nó ruột để ngoài da dựa theo cách nói chuyện lắm. Hễ khi nào nó nói thì ngồi nghe, còn không, cạy mồm nó ra cũng chẳng moi được tí gì...Bao nhiêu năm gặp lại, cái tính ấy vẫn không thay đổi chút nào.

 -Xe bus kìa?
 -Để trả tiền, kèo này tính sao?-Tôi đá qua nó hai cái vỏ chai pepsi.
 -Trả cho tao đi, bạn bè lâu mới gặp mà mày kẹo thế ?

 Lắc đầu và tính tiền rồi nhanh chóng leo lên xe bus trở về nhà..Coi như thằng bạn là món quà ông trời trả lại cho tôi khi đưa chị Xuyến đi học ở nơi xa..Có thằng bạn này hứa hẹn năm 12 của tôi sẽ hào hứng hơn nữa.

 -Cười cái đếch gì đấy thằng chó con...?-Nó nhìn tôi cười đểu..
 -Kệ tao!

Chap 1:GẶP LẠI

 Mặc dù thằng Hoàng ở khác khu so với nhà tôi, nhưng cứ chiều chiều là nó đều có mặt ở khu đất cạnh cái hồ to đùng ở xóm tôi đá banh chung. Hết đá banh thì ngồi uống nước ở quán gần đó đến tối mịt mới chịu bỏ dở câu chuyện đang kể mà về nhà.

 - Mà mày đi chơi gì dữ, giờ mới đi học là sao?-Nó nhấp nhấp cái ly nước, thở hổn hển.
 -Có đâu, tao bị ép vào trong đó đấy chứ?-Tôi lắc đầu ra chiều ngao ngán, để cho ba đứa bạn cảm thông với mình.

 Thực sự là tính ham vui, muốn được xách balo đi đâu đó cho mở mang tầm mắt. Tâm lý chung là thế, cứ lớn lên một xíu là muốn đi đâu đó xa, muốn được tự lập dù chỉ một chút khi không có Ba Mẹ ở bên cạnh. Chính vì quyết định đó, tôi bị giam cầm trong Sài Gòn cả tháng trời, để lại một hậu quả thật nặng nề. Hai môn Toán và Lý, Dung đều theo học ở những thầy cô gần nhà. Riêng môn Hoá được học chung với cô thì hai đứa cũng nằm ở hai lớp khác nhau. Bất chợt tôi thở dài ngao ngán. Thằng Hoàng tưởng tôi buồn vì cái chuyện không được học chung với nó hay sao ấy, đưa tay vỗ vai:

 -Thôi, đừng buồn nữa, tao lên đây thường xuyên!-Nó nói ra làm Nhân đen và Nguyệt cười cười, nhìn nó nháy mắt tinh ý.
 -Hờ, mày lên đây thường xuyên tao mới buồn đó!-Tôi lại thở dài.

 Một tháng ở trong thành phố, tôi vẫn đi học ba môn tự nhiên đều đặn, và hầu như do bác của tôi đã đăng kí sẵn cho tôi. Thế nên cứ đúng giờ là đi học, đi học xong lại đi về. Cả lớp cứ nhìn tôi như người Việt trầm lặng vậy. Và tôi cũng mặc kệ tuy có chút ái ngại:
 -“Ai biết mình là ai đâu cơ chứ?”
 Tôi thường tự trấn án mình như thế.

 -Thế gái trong đó có đẹp không?
 -Đẹp!
 -Thế có hiền không?-Thằng Nhân đen thọt vào liền..
 -Hiền….hiền như…
 -Như gì mày?-Thằng Hoàng nóng tính hỏi liền.
 -Như Nguyệt vậy!

 Thằng Hoàng há miệng liền. Gì chứ Nguyệt từ năm cấp hai học chung với chúng tôi được miêu tả là một sư tử vĩ đại, hoặc mỹ miều hơn là nữ hào kiệt. Cái cảnh cào xé tay tôi và thằng Hoàng là chuyện như cơm bữa.Vì thế giờ đây nó bất ngờ cũng phải thôi.

 -Thôi, tao về trước!-Tôi đứng dậy trước.
 -Từ từ, ngồi lại xíu, sớm vậy!-Thằng Hoàng níu kéo.
 -Thôi, mai tao còn đi học, về ngủ sớm.

 Tôi bước dậy ra về. Một mình đi qua con đường nhỏ. Cảm giác thật chán nản. Vậy là mai tôi sẽ bắt đầu vào buổi học hè với những người xa lạ, và quan trọng hơn là không có Dung. Chẳng hiểu nguyên hè này, tôi và Nàng còn có dịp gặp nhau không. Hai tháng là thời gian dài, chứ đừng nói là thêm một tháng nữa. Đối với tôi, thời gian bây giờ tựa như ngừng trôi vậy.

 Bữa học đầu tiên còn kinh hoàng hơn tôi nghĩ, đúng là năm cuối cấp có khác. Hầu như lớp học nào cũng kín mít, đông nghẹt thở. Thỉnh thoảng tôi phải ngoi đầu ra cái cửa đi vào lớp để hít chút không khí. Cả lớp nhìn “thằng học sinh mới” săm soi và ra chiều phân biệt lắm. Cái bàn cuối nơi tôi ngồi thì trống trải hoàn toàn, chẳng có ma nào ngồi cạnh cả, kiểu như vì tôi mà cái bàn đó đơn độc vậy.

 -“Lại giống trong đó rồi!”-Tôi lại tự trấn an mình.

 Gục mặt xuống bàn, tôi chẳng hề muốn nghe hoặc nhìn thấy những sự xì xào bàn tán về mình của mấy thằng bàn trên, hoặc giả chăng, chẳng có gì đáng để lưu tâm cả. Chẳng hiểu cái bọn bạn trời đánh kia chui đi đâu hết nữa, chẳng thấy một mống nào ở trong lớp này cả. Vậy là từ nay đến hết năm tôi phải vật lộn một mình vậy. Chỉ nghĩ đến thế thôi là tôi ớn tận não..

 -Kìa, đó..!
 -Đâu….oà, xinh vậy!
 -Dễ thương ghê?
 -Lớp nào vậy mày…?
 -Hình như a10 đó…!

 Chỉ cần nghe cái kiểu xì xào to nhỏ của mấy thằng con trai bàn trên là tôi biết rằng người đang tới là một cô gái rất xinh rồi. Cứ nghe mấy tiếng xì xào ngày càng nhiều là đủ biết, cô gái ấy cũng thuộc dạng hoa khôi hoặc cũng trong top 3 cái lớp này chứ chẳng chơi. Đã thế còn học ở bên cạnh lớp tôi nữa.. Muốn gượng dậy ngó ra xem nhan sắc cô gái ấy thế nào vì tò mò, nhưng ít nhất cái tò mò ấy cũng chẳng thể nào bằng được cái sĩ diện lan toả trong con người tôi:

 -“Đẹp gì không biết, có thế thôi mà cũng ồn ào”!

 Tiếng xì xào im bặt, vậy là cô gái ấy đã ở cửa lớp sau lưng tôi. Và chỉ cần tôi quay bản mặt mình lại là sẽ biết ngay đấy là ai. Nhưng tôi vẫn nằm im, cắm đầu xuống bàn, một hai mặc kệ.

 -Bạn ơi, có thể cho mình ngồi cùng được chứ!
 -“Hết chỗ rồi chứ gì?”-Tôi đâm ra cáu gắt vì phải ngồi với người lạ.

 Các bàn trên lúc tôi đến, học sinh đã phải chen vô ngồi rồi,nên hiển nhiên, một người được mang danh hot girl trong cái lớp này đâu cần gì phải chen chúc vào đám đông cơ chứ. Thường là chảnh mới vậy mà.

 Tôi từ từ nhấc cái đầu mình dậy, lầm lì dời cái cặp cửa mình vào trong, trước khi kịp nhìn lên, rất nhanh và rồi cái đầu ấy hạ xuống. Và rồi. cái đầu của tôi lại ngước lên nhìn lại, như không tin vào mắt mình nữa.

 Ngữ Yên đứng trước tôi, vẫn dịu dàng và đẹp như trong tranh vậy. Mái tóc dài được cột thành tóc đuôi gà thay vì thả dài như thường lệ làm cho cô nàng trở nên hơi phá cách. Nhưng chẳng phải vấn đề gì to tát, Ngữ Yên vẫn đủ cuốn hút cả đám con trai bàn trên tôi đó sao.

 -A, Yên…!-Tôi cười rạng rỡ ra mặt.
 -Ủa, Tín, sao lại ở đây.!

 Tôi nhanh nhẹn đứng hẳn dậy và nhường Ngữ Yên vào trong góc. Một hành động để “dằn mặt” đám con trai đang lấm lét nhìn lén kia. Hiển nhiên tôi sẽ trở thành một cái gai nhức nhối trong mắt tụi nó. Ngữ Yên mỉm cười và bước vào bên trong.

 -Sao giờ mới thấy Tín.-Ngữ Yên hỏi ngay khi tôi vừa ngồi xuống.
 -Thì giờ Tín mới học đó chứ?
 -Vậy chứ, học sao được nữa?-Ngữ Yên tin ngay lời ba xạo.
 -Thì ráng theo thôi, được chút nào hay chút đấy.
 -Nhưng mà học nhiều lắm rồi đó.

 Ngữ Yên mở cuốn vở của Nàng, và chỉ cho tôi nửa cuốn đã gần kín để làm bằng chứng. Tôi lại tếu táo:

 -Thì cái nào Tín không hiểu Ngữ Yên chỉ nha..!
 -Ừ, nhưng……!-Ngữ Yên ngập ngừng trước gánh nặng.
 -Không nhưng nhị gì hết á, cứ vậy đi.

 Cuộc giằng co được kết thúc khi bóng cô giáo dạy thêm nhanh chóng lướt qua. May sao những gì tôi học cũng đã qua phần này ít nhiều nên tôi hoàn toàn thoải mái. Giờ thì vị trí được hoán đổi, tôi quay qua tra khảo ngược lại Ngữ Yên:

 -Mà sao Ngữ Yên học lớp này?-Tôi thắc mắc.

 Không thắc mắc làm sao được, khi mà những gì mà Cô đã nói với tôi hôm qua. Lớp này chỉ dành cho các học sinh có học lực trung bình, hoặc ôn để thi tốt nghiệp. Mà lực học của Ngữ Yên thì tất nhiên không thể nào thuộc vào nhóm trung bình được.

 Ngữ Yên khẽ nhìn lên canh chừng Cô rồi quay lại:

 -Thì do Yên bị trùng lich đó!
 -Môn gì vậy?-Với ai chứ với Yên, tôi lại nổi tính tò mò.
 -Lí, Yên yếu Lí sơ với Hoá nên ưu tiên hơn, hì hì.-Kết thúc là một nụ cười cực dễ thương.

 Chưa muốn dừng lại, tôi lại tra khảo thêm:

 -Thế môn Hoá….?
 -Em Tín lên bảng-Cô dạy thêm bắt quả tang tôi phá rối sự tập trung của các bạn ngay tức khắc.

 Tôi rụt rè đi lên bảng, trước sự xì xào của đám đông hiếu kì:
 -Lạ hoắc vậy?
 -Thằng này học bên A11 mà..
 -Mới vô học đây mà…

 Cuối cùng là mệnh lệnh không thể chối cãi:

 -Giải cho cô bài này xem..!

 Một bài tập về Glucozo…Cũng không khó khăn với tôi lắm, vì phần này tôi đã được học qua, và bài tập này cũng cao hơn sách giáo khoa một chút nên năm phút sau tôi đã trở về chỗ cũ cạnh Ngữ Yên, đạp tan dư luận chỉ trích.

 -Nhanh quá vậy?-Ngữ Yên ngước sang nhìn tôi, có chút gì đó khâm phục..
 -Thì bài tập dành cho lớp…-Tôi kịp dừng lại.

 May cho tôi chưa thốt ra câu Lớp trung bình, không thì chắc hẳn mấy chục cặp mắt đang dõi theo kia sẽ ăn tươi nuốt sống tôi mất. Chỉ còn nước quay sang nhìn Ngữ Yên và nhún vai. Còn cô nàng thì lại cười và lắc đầu..

 Buổi học đầu tiên của tôi đã được Ngữ Yên cứu vớt ra khỏi sự nhàm chán. Ít nhất mọi điều tôi làm cũng sẽ có người quan tâm và để ý tới. Mỗi lần tôi viết vội hay cẩu thả để chứng minh tốc độ giải bài của mình thì Ngữ Yên đều lắc đầu không vừa lòng. (Truyen Từ: Thehe9x.Mobi)
Cứ như thế, ít nhất tôi cũng đáp trả bằng nụ cười tươi roi rói, thay vì phải làm một bộ mặt lầm lì lạnh băng đáp trả lại cho mọi người..

 -Yên có đi học gì nữa không?-Tôi chờ cô bạn ngay chỗ để xe..
 -Không, sao vậy Tín?
 -Đi chơi với Tín…
 -Đi đâu…?

 Tôi cười và chẳng đáp lại, khẽ giành quyền đạp xe với cô nàng, cười và dắt xe phăng phăng đi ra cổng. Ngữ Yên hối hả bước nhanh đuổi theo.

 -Ngồi chắc nhé…!
 -Đi đâu vậy…!
 -Thì đi chơi chứ đi đâu…?

 Cứ thế tôi nhấn mạnh Pê-đan và đạp tốc lực. Gió lùa vào mát rượi, còn Ngữ Yên ngồi đằng sau thì liên tục thắc mắc địa điểm đi chơi là ở đâu…Đi ngang qua quán chuối chiên, tôi giảm tốc, bóp thắng:

 -Ăn không?
 -Hở, ăn gì, gần trưa rồi đó, sắp tới giờ cơm nè!-Người ngôi sau cực lực phản đối.
 -Hỏi là phanh có ăn không để đạp nhanh hơn nữa đó…!

 Kết quả là tôi phải đạp thật nhanh hơn, để cho Ngữ Yên ngồi đằng sau đừng có nhéo hông tôi nữa.. Ngữ Yên khẽ nắm hay hai vạt áo của tôi, giữ chặt…Cô nàng chỉ thở phào ra khi cả hai dừng ở quán nước mía..

 -Đến rồi, này là đi chơi nè..!
 -Vậy mà, làm Yên tưởng….-Cô nàng ấp a ấp úng….
 -Tưởng gì cơ ……..??
 -Không, không có gì…..?

 Lần này, lại là tôi lắc đầu cười trước vẻ khó hiểu của cô bạn, Ngữ Yên chợt bối rối một cách lạ lùng…..
Đến Chap: 1 2 ...
»Chuyện tình 5 năm trước
»Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà
»Chuyện tình rồng
»Kí sự đòi nợ
»Ngẫm phần 2
»My life và My Darling
»Tội Ác
»Ly cafe không đường
»Chị ơi...Anh yêu em..
»Chuyện tôi như thế đấy...
»NGẪM
»Yêu nhầm chị họ
»Cưa nhầm chị 2 được nhầm em gái
»Đừng đùa với gái hư

,Truyen tinh,hoc sinh Trang Truyen SexTrang Chủ!|Forum post truyện|Author:Thế hệ 9x
Tìm kiếm..


Đọc truyện 18+ hay nhất|Tổng hợp Ảnh sex đẹp|Truyện sex Mới nhất |Đọc Truyện cười Hay|Game mobile cập nhật mới|Truyện sex dâm nhất|Truyện tình yêu hay nhất