Hồng Sơn buộc phải đẩy nàng ra, anh đã không chịu được nữa. Anh cho Lan
Chi nằm sấp xuống ghế xe, đầu nàng chúi xuống sàn để chân, vừa đủ không
gian cho anh luồn người ra sau, nhét dương vật vào âm hộ nàng. Anh ôm
ghì lấy người Lan Chi, thúc thật nhanh và chắc, anh cảm nhận được cơ
thể nàng bắt đầu run nhẹ, cơ âm hộ co bóp liên tục, có lẽ nàng đã quá
phấn khích đêm nay nên cơn cực khoái cũng đến nhanh hơn. Anh ráng ép
mình theo nàng, từng cái thúc của anh làm chiếc xe nhúng nhẹ, đầu Lan
Chi va xuống sàn xe, nàng không hề than phiền, chỉ rên la thật to. Hai
người sung sướng ngã ngang xuống ghế, ôm lấy nhau, tay Sơn theo thói
quen luồn vào áo vợ vuốt ve ngực nàng, Lan Chi nhắm nghiền mắt, cảm
nhận dòng tinh trùng nóng của Sơn đang chảy ra mép âm hộ mình, trôi qua
đùi, tràn xuống ghế nệm.
- Ah hem, tên lái taxi thò đầu vào, bây giờ đi đâu đây?
Hắn tròn mắt nhìn thấy Lan Chi đang nhắm nghiền mắt, tay Hồng
Sơn thì nhấp nhô trong ngực áo nàng, phía dưới áo sơmi tốc lên tới rốn,
đưa ra chùm lông nhỏ, dính bệt lại với tinh trùng.
Mặt hắn đỏ hồng, mới vừa rồi khi hai người đạt cao trào, hắn
cũng xuất tinh theo, dính đầy bàn tay và đũng quần. Bây giờ thấy tình
cảnh này, dương vật hắn lại ngọ ngọe như tỉnh lại. Có lẽ sẽ rất lâu,
rất lâu hắn mới có thể quên đi cuốc taxi thú vị đêm nay.
Hai ngày sau, Hồng Sơn lái xe chở vợ ra sân bay Tân Sơn Nhất,
trên đường đi, anh dặn dò đủ thứ, nào ăn uống đi đứng, nào các thủ tục
xuất nhập cảnh... Vì đây là lần đầu tiên nàng xuất ngoại, tuy chỉ là
nước láng giềng nhưng không có anh bên cạnh anh rất lo.
Lan Chi rủ Thục Nhi đi cùng cho đỡ tịch mịch, vả lại nàng
cũng là người của công ty, nên cũng thích hợp với mục đích chuyến đi.
Rujah nghe nàng thay đổi người đi chung, anh thoáng ngạc
nhiên nhưng vẫn vui vẻ đáp ứng chỉnh sửa các thủ tục cần thiết.
Chiếc xe dừng lại trên tầng 2 sân bay, Sơn muốn đậu xe vào
bãi rồi đưa nàng lên, nhưng Lan Chi không chịu, nàng không thích cảnh
chia tay nhìn ngóng nhau qua khung kính sân bay. Lan Chi bước xuống thì
đã thấy Thục Nhi vẫy tay rối rít, ngay dưới bảng hướng dẫn, cổng số 8,
nơi hai nàng đã hẹn trước. Hồng Sơn xách vali ra cho vợ, ôm nàng thật
chặt, mắt anh nhìn sang Thục Nhi, nàng cúi đầu má hơi đỏ. Vợ đi, Thục
Nhi cũng đi, mình biết tìm ai sưởi ấm giường trong 5 ngày này đây, Hồng
Sơn thầm nghĩ.
Chiếc máy bay của hãng Thai Airways khá lớn, ghế ngồi cũng
thoải mái, những cô tiếp viên mặc váy truyền thống màu tím, quấn khăn
trắng với nụ cười khả ái trên môi, Lan Chi nhìn quanh đánh gía. Nàng
bắt đầu cảm thấy lý thú với chuyến đi chơi vắng chồng của mình.
10h30 sáng, Lan Chi và Thục Nhi bước ra ngoài sân bay quốc tế
Bangkok, từ xa nàng đã thấy Rujah vẫn chào mình. Khi nàng và Thục Nhi
bước lại, Rujah và hai cô gái mặc đồ truyền thống sặc sỡ chắp tay cúi
chào. Hai cô choàng qua vai hai nàng hai sợi dây kết bằng hoa và đứng
hai bên cho Rujah chụp hình.
Trên xe đưa họ về khách sạn, Lan Chi giới thiệu Thục Nhi với
Rujah, họ trao đổi với nhau vài câu. Nhưng tiếng Anh của Thục Nhi khá
hạn chế, nàng đành ngồi im nghe Lan Chi và Rujah nói chuyện. Thục Nhi
lấy máy ảnh ra, quay kính xe xuống chụp liên tục cảnh đường phố tại
Bangkok, đây cũng là lần đầu tiên nàng tới đây. Khi Lan Chi gọi cho
nàng 2 ngày trước, nói nàng cần người đi chung vì Hồng Sơn bận, Thục
Nhi rất hứng khởi. Nàng gọi ngay cho sếp Linh xin nghỉ gấp 1 tuần, để
lấy thời gian rảnh đi mua sắm chuẩn bị.
Chiếc taxi dừng lại trước một Khách sạn sang trọng, cao đến
nỗi, ngồi trong xe nàng không thấy được đỉnh của nó. Rujah xách hành lý
giúp và liên hệ check in phòng đặt cho hai nàng. Phòng hai người ở tầng
30, có thể nhìn toàn cảnh thành phố Bangkok. Vừa lên đến nơi, Rujah hỏi
Lan Chi xem nàng có hài lòng với căn phòng không, anh tặng Lan Chi một
cái sim điện thoại để tiện liên lạc, sau đó anh hẹn giờ rước hai nàng
và lịch sự xin phép đi xuống. Thục Nhi ngồi quan sát hai người nảy giờ,
khi Rujah vừa đi, nàng nhảy xổ lại.
- Chị quen anh chàng đẹp trai đó từ lúc nào vậy?
- Rujah là đại diện Cty mẹ qua làm việc với bên mình. - Lan
Chi nói nhẹ nhàng.
- Oh thảo nào... Ah, là anh chàng..- Thục Nhi như nhớ ra việc
gì, ngón tay nàng đang chỉ về phía cửa nơi Rujah vừa đi, di chuyển
ngang qua chỉ vào Lan Chi.
- Ah, hem... Chỉ toàn nhớ mấy chuyện đâu đâu. - Lan Chi gắt
lên, mặt nàng đỏ bừng.
- Nói em nghe đi.. Lúc đó chị và anh ta đã làm gì? - Thục Nhi
nắm tay nàng lắc lắc.
- Không làm gì hết... Vô duyên - Lan Chi không chịu nổi cô
nàng này, nàng quay lưng đi vào phòng tắm.
Thục Nhi ngã ngữa người lên giường, mắt nhìn lên trần, miệng
còn làu bàu, sao không ai nói cho tôi nghe hết vậy... Nàng chỉ biết Lan
Chi và Rujah đi cấp cứu trong tình trạng say thuốc kích thích vì bị
người trong cơ quan hãm hại, nhưng câu chuyện bên trong thế nào không
ai biết, hoặc không chịu nói.
Trưa hôm đó, Rujah quay lại đưa hai người đẹp đi ăn trưa. Họ
ăn tại một nhà hàng Tây, vì anh nói đồ ăn Thái tuy ngon, nhưng rất cay,
nhất là đối với phụ nữ Việt Nam. Trên bàn ăn, Rujah đưa cho hai nàng
lịch trình đi chơi, bản đồ Bangkok, anh đã đánh dấu một số nơi anh
thích. Vẻ mặt anh hơi buồn, anh nói, anh không thể dẫn hai nàng đi nữa
từ ngày mai, thì không có ai thay thế anh. Lan Chi nghe thế cũng cảm
thấy buồn, vì anh là người bạn Thái duy nhất nàng biết và có thể tin
tưởng được. Anh giới thiệu với hai người, anh tài xế được sắp xếp chở
hai người đi tham quan trong mấy ngày tới, anh ta tên là Lịu Mát.
- Nghe như là Dịu mát nhỉ? - giọng Thục Nhi cười khúch khích
bên tai Lan Chi.
Lan Chi cũng phải bụm miệng lại cười. Hai anh bạn Thái tròn
mắt không hiểu.
- Your name in Vietnamese sounds like Dịu Mát, means Soft and
Cool. - Thục Nhi giải thích, tuy không chính xác lắm nhưng cũng khá
chuẩn.
- Oh, it's not bad.- Anh tài xế nói.
- No, it's too bad, because women just like Hard and Hot. -
Thục Nhi bất chợt lưu loát tiếng Anh hẳn, hình như là chạm vào đề tài
yêu thích.
Hai nàng không thể kiềm chế ôm bụng cười lăn, bỏ hai anh kia
đỏ mặt lúng túng.
Buổi ăn trưa kết thúc trong không khí vui vẻ. Rujah nói, vì
kể từ ngày mai anh bận, nên tối nay anh sẽ dẫn hai nàng đi chơi Bangkok.